Thương nhớ ngàn xưa
Em thèm như cơn gió đi hoang, để lại cho mình chút phiêu
bồng lãng đãng, để biết rằng mình đang sống, đang thực sự sống.
Hôm qua, trời bất chợt trở rét, cái rét như mùa đông quay lại, cái rét
kèm mưa buốt, rét khiến ai cũng trở nên sù sụ và thu mình, chuyển bước
nhanh hơn, mau hơn để về đến đích, chẳng buồn quan tâm đến vạn vật xung
quanh.
Em bỗng muốn mình biến thành mưa, trải lên khắp nẻo đường, bám vào đôi
giày của người khách bộ hành chỉ để biết họ đi đâu về đâu, nơi họ đến có
phải là mái nhà ấm cúng vợ con đang ngóng trông?
Bỗng thèm cảm giác “phượt” trên từng cây số, thèm cảm giác cho xe máy
trôi không động cơ trên những con đèo hun hút, thèm cảm giác được đặt
chân lên biên giới nước khác và tự nhủ có khác gì với quê hương mình?
Thèm cảm giác tự do, sống hoang dại bất kể giờ giấc, tự cho mình được vô
tổ chức một chút cho đời bớt nhàm chán như cỗ máy vô tri! Ngày sinh
nhật hàng năm luôn được nằm nhà thảnh thơi do đã sắp xếp được công việc,
viết giấy nghỉ phép trước đó vài ngày.
Thèm được lên sân thượng của khu nhà, phóng tầm mắt ra xa, thơ thẩn và… chả để làm gì cả.